Mặt trời dần khuất dạng, bóng tối bắt đầu buông mình, lan tỏa đến tất cả mọi nơi.... Ko hiểu vì sao phần lớn loài người ko có cảm tình với bóng tối. Tất cả những gì xấu xa nhất của một con người, một cộng đồng, một xã hội đều gắn với bóng tối. Hình như, theo một điều mặc định nghiễm nhiên, bóng tối là xấu xa, bóng tối là tội ác, bóng tối là sợ hãi.... Còn tôi, tôi yêu bóng tối. Bóng tối mạnh mẽ, bí ẩn,lạnh lùng và cô độc. Khác với ánh sáng, bóng tối yên tĩnh. Có thể ngồi để lắng nghe chính tâm hồn mình. Ko cần vội vã với bất cứ việc gì. Trong ánh sáng, mọi thứ quá rõ ràng, nên đôi khi, ta phải giấu đi một phần con người. Còn trong bóng tối, ta ko cần phải che giấu điều gì cả. Ta sống với con người thật của ta, có thể cười, có thể khóc, ko bị ai đánh giá, bình phẩm. Trong bóng tối ta hay cảm thấy cô đơn. Nhưng với những người đã từng phải gặm nhấm nỗi đau tình yêu, thì sự cô đơn của bóng tối thật nhẹ nhàng và thoải mái. Bóng tối ko hề xấu. Bóng tối rất đẹp. Chỉ có điều bóng tối mang trong mình rất nhiều bí ẩn, mà chúng ta phải mất nhiều công sức mới có thể hiểu được. Những kẻ cô độc...... Những kẻ lang thang..... Ta,Gió 0r mưa và Bóng Tối............